Cuộc sống này diêm dúa thật! Còn em lại hài lòng với một cuộc đời không cam kết. Em đến và đi như một sự mơn trớn thoảng qua cuộc đời tôi vậy. Em chẳng bao giờ nhắc với tôi chuyện buồn hay những khổ hạnh trong cuộc đời em. Em chỉ cười hàng giờ về những chuyện hài hước, lãng mạn em đọc được, nghe thấy đâu đó. Tôi chẳng tin trong em là một khoảng trống rỗng hay hoàn toàn lạc quan vào cuộc đời. Em nói cần sự lắng nghe và để mặc cho những phút lặng yên trôi qua. Em khéo giấu đi cảm xúc bên trong lắm! Em giấu tôi một sự thật kinh hoàng về căn bệnh ung thư ác tính của mình. Và rồi tôi biết được có những thứ chỉ thuộc về riêng em, một mình em...
P/S:Hãy chia sẻ những bức ảnh đẹp, câu truyện hay với bạn bè bằng cách “Like” và “Plus” bạn yêu nhé!
0 nhận xét:
Đăng nhận xét